Chuyện muôn thuở mẹ chồng, nàng dâu

11:09:26 - 04/03/2013 - admin

Những câu chuyện xoay quay chủ đề mẹ chồng nàng dâu chính là vấn đề thực tế thường gặp thấy trong bất cứ gia đình nào.

Không sống nổi với mẹ chồng…

Tuấn – chồng Mai, đang công tác ở Phan Thiết, ở cùng bố mẹ. Còn Mai và con gái 3 tuổi sống ở TPHCM. Hằng tuần, vợ chồng họ mới gặp mặt nhau một lần vào thứ bảy, chủ nhật. Hỏi ra mới biết, gia đình chồng rất nhiều lần yêu cầu Mai về Phan Thiết nhưng Mai nhất quyết không chịu: “Về để mẹ chồng “hành” cho chết à?” – Mai nói.

Chuyện muôn thuở mẹ chồng, nàng dâu

Mỗi lần mang con từ TP về, Mai cũng muốn được ra biển nghỉ ngơi, dành thời gian ở bên chồng, thế nhưng vừa về nhà là mẹ chồng lại sai đi chợ, nấu nướng, rồi mời cả khách đến ăn. Mai nấu nướng xong phải rửa bát, dọn dẹp, mệt hết cả hơi, lại còn bị mẹ chồng trách mắng là không khéo léo, đảm đang như con dâu nhà hàng xóm.

Bao nhiêu lần Mai bàn chuyện chuyển Tuấn về TP làm cho gần vợ, gần con thì bấy nhiêu lần mẹ chồng phản đối: “Sao nó lại phải chuyển, công việc ở đây quá tốt rồi, vào TP biết làm việc gì. Tụi bay muốn thì tự lo, coi như không có bố mẹ, con cái gì nữa cả!”. Không ai chịu nhường ai nên vợ chồng Mai vẫn phải sống cảnh “Ngưu lang, Chức nữ”. Càng ngày, Mai càng ngại về thăm bố mẹ chồng. Chính vì vậy, mâu thuẫn giữa Mai và gia đình chồng ngày càng trầm trọng.

“Cuộc chiến” mẹ chồng – nàng dâu cũng xảy ra với Thủy và mẹ chồng tương lai ngay khi Thủy và Hưng chưa làm đám cưới. Số là, khi Hưng đưa Thủy về giới thiệu với gia đình, mẹ Hưng làm ngay một câu: “Nhìn con cũng xinh xắn, dễ thương, sao ba mươi tuổi vẫn chưa lấy chồng?”.

Chính câu nói của mẹ chồng tương lai đã chạm vào “tự ái” của cô gái có công việc làm ổn định, thu nhập cao và hình thức không đến nỗi. Ngay sau buổi ra mắt, mẹ Hưng còn phàn nàn với con trai: “Con bé đó là công chức mà ăn mặc có vẻ sành điệu thế, coi chừng nó là đứa không đàng hoàng”.

Từ đó, mỗi khi Hưng nói Thủy sang nhà chơi, Thủy đều từ chối: “Thà không lấy chồng, chứ gặp phải mẹ chồng thích săm soi như thế làm sao sống nổi” – Thủy kết luận.

Nỗi lòng mẹ chồng

Mấy năm qua sống chung với vợ chồng con trai dưới một mái nhà, đâu chỉ có các cháu bức xúc. Chúng tôi già cả mà phải sống chung đụng lắm lúc cũng thấy phiền phức. Nhưng, các con đâu hiểu cho nỗi lòng cha mẹ.

Chuyện muôn thuở mẹ chồng, nàng dâu

Đúng là tôi có đủ tiền để mua nhà cho con. Nhưng, ông bà già ốm yếu quanh năm, bệnh tật đầy mình. Bao năm khổ sở nuôi con khôn lớn, cháu lại là niềm hy vọng duy nhất nên tôi cũng muốn tuổi già có con cháu sum vầy. Nếu ra ở riêng, chắc chắc công việc bận rộn, một tuần chúng về thăm bố mẹ một lần đã là may. Có khi điện thoại cũng chẳng hỏi han. Bố mẹ sống chết thế nào, chúng biết thì cũng đã muộn.

Con dâu tôi thích sống theo cách của thời đại @. Nay đồ nguội, mai thịt hộp. Nhưng vợ chồng tôi lại nghĩ, cả ngày xa cách, chỉ có bữa tối cơm dẻo canh ngọt là phút giây quý giá của cả nhà, là lúc mọi người gắn kết với nhau. Nếu cứ đồ Tây thì làm gì có cơ hội cả nhà gặp nhau. Hơn nữa bố mẹ cũng già rồi, đâu phải gặm bánh mì là được…

Tôi bắt con dâu dậy sớm đi chợ, cũng là cách để rèn cho cháu ý thức gồng gánh gia đình. Cháu mà đảm đang nội trợ, thì sau này cũng có lợi cho gia đình của cháu nữa chứ. Sống chung với nhau, tôi thấy con dâu còn để lãng phí thời gian lắm. Nếu cháu biết sắp xếp, đi ngủ sớm hơn thay vì xem phim, hát hò tới khuya… thì đã có thể dậy sớm mà không cảm thấy mệt mỏi.

Sống chung với nhau, tôi cũng muốn mọi người cùng hòa thuận, hạnh phúc. Con trai tôi có thể sống thoáng, nhưng tôi thì muốn một cô con dâu theo kiểu truyền thống. Nếu đi qua đêm bên ngoài thì sẽ tạo điều kiện để những chuyện không hay xảy tới. Hạnh phúc các con tan vỡ, liệu thân già như chúng tôi có vui được không? Có câu, đi hỏi già về nhà hỏi trẻ. Tuy già nhưng chúng tôi vẫn có nhiều kinh nghiệm sống.

Chúng tôi khắt khe với con cũng là với thiện ý con tốt hơn. Cớ sao các cháu lại thấy đó là tù ngục, là giam lỏng, là làm khổ cuộc sống của chúng. Việc nuôi con nuôi cháu cũng vậy, chúng tôi cũng yêu cháu. Mẹ chúng thì muốn chúng tôi để yên cho mẹ nó nuôi con, nhưng chúng tôi cũng là ông bà, cũng có quyền chăm cháu mình mà…

Viết những dòng này ra, tôi hy vọng các con tôi sẽ hiểu. Và có thể, khi đã hiểu nhau rồi, thì mọi người sẽ không còn sợ phải sống chung nữa.

Gửi lời cảm ơn tới mẹ chồng tôi…

Tôi không xinh đẹp, sắc nước nghiêng trời, cũng không khéo léo, giỏi giang, cũng không trắng trẻo, thậm chí còn hơi lùn. Trái ngược với chồng tôi, một người cao ráo, ưa nhìn, giỏi giang, làm việc gì cũng gọn gàng, ngăn nắp. Khi anh đưa tôi về gia mắt và xin gia đình anh để được phép làm đám cưới với tôi. Mẹ chồng tôi không hề phản đối. Mẹ chỉ nói hạnh phúc là do các con lựa chọn, mẹ tôn trọng ý kiến của các con.

Cưới nhau được một năm thì con gái tôi chào đời. Hết thời gian ở cữ 4 tháng sau sinh. Tôi phải đi làm trở lại, do đặc thù công việc hơn nữa chỗ làm việc cũng khá xa nên tôi không thể về chăm con vào buổi trưa. Tất cả mọi việc từ trông cháu, đến cho uống sữa, thay tã khi cháu ị, chăm sóc, rồi cho ăn trưa, ru ngủ đều một tay mẹ chồng tôi làm giúp.

Gia đình ở nông thôn, nên cũng có vài ba sao ruộng cấy hái để lấy gạo ăn. Hơn nữa mẹ chồng tôi còn tham gia các hoạt đồng xã hội, thành viên của hội phụ nữ trong thôn xóm…Những khi vào chính vụ, hoặc có buổi họp của hội nông dân, phụ nữ trong thôn nhưng vì bận trông cháu nên mẹ đành phải bỏ.

Nhiều lúc đi suốt ngày để mặc con cái nhờ bà nội trông nom tôi cũng cảm thấy áy náy. Nhưng biết làm sao được vì cuộc sống mưu sinh mà thôi. Mẹ cũng chẳng than tránh nửa lời. Mẻ bảo trông cháu tuy vất nhưng cũng vui, làm được gì cho gia đình, cho con cái hạnh phúc, vui vẻ là mẹ cảm thấy nhẹ lòng, sung sướng rồi.

Sau 3 năm chung sống, giờ đây con gái tôi cũng đã tròn 2 tuổi. Việc trông cháu không còn vất vả như lúc còn bé síu, lúc nào cũng phải bế bồng trên tay. Cháu đã tự đi, tự chơi quanh quanh trong nhà nhưng vẫn còn phải để ý đến vì tuổi này cháu đang muốn khám phá thế giới xung quanh nên hết nghịch cái này lại nghịch đến cái khác.

Mẹ chồng tôi vẫn tận tụy chăm sóc cháu từng bữa ăn, giấc ngủ, lo lắng cho cháu mỗi khi cháu sốt cao khi tôi vắng nhà. Nhiều khi nghĩ về công lao to lớn của mẹ chồng mà trong thâm tâm tôi muốn nói lên lời cảm ơn sâu sắc tới mẹ, nhưng lại chưa có dịp nào để thổ lộ thành lời với mẹ.

Thông qua diễn đàn này tôi muốn gửi tới mẹ chồng một lời cảm ơn. Như một lời tri ân từ đáy lòng mình, cảm ơn mẹ, mẹ chồng của con.

Đến bao giờ tôi mới được tự do….

Chúng tôi là “nạn nhân” của việc phải sống chung đụng quá nhiều thế hệ dưới một mái nhà. Mà có lẽ, chẳng ai như gia đình tôi cả. Bố mẹ chồng có điều kiện, thừa sức mua nhà ở riêng cho các con nhưng họ lại ra tối hậu thư: Cấm được ở riêng trừ khi bố mẹ… qua đời. Vì tình yêu, tôi đành chấp nhận thực tế ấy. Nhưng, càng sống càng bức bách.

Chồng tôi là con một, căn nhà chỉ có 2 đôi vợ chồng mà sao bao chuyện phức tạp xảy ra. Chúng tôi thích đơn giản hóa, lấy sự tiện dụng lên hàng đầu. Thích thì nấu cơm, không thì tôi lại vào siêu thị mua đồ Tây, tối về chỉ nhoáng một cái đã xong bữa, lại chẳng phải dọn dẹp gì nhiều. Thời gian còn lại dành để làm việc, chat, xem phim có sướng hơn không. Nhưng bố mẹ chồng tôi lại luôn yêu cầu tôi phải dậy sớm, đi chợ như các cô con dâu đảm đang khác. Tôi mệt mỏi vô cùng.

Tôi lấy chồng là để sống cho mình, đâu phải để thành osin cho cả nhà. Cũng vì sống chung, còn ở “dưới trướng” bố mẹ chồng mà tôi đành ấm ức cho qua. Tôi làm kinh doanh, thi thoảng đối tác mời đi du lịch tỉnh vài ngày với họ. Chồng tôi không nói gì, nhưng bố mẹ chồng lại không đồng ý. Họ ra điều gái đã có chồng thì không được đi qua đêm với đối tác. Vì sống chung mà họ biết hết mọi sinh hoạt của tôi, bắt tôi làm theo nề nếp gia đình nhà chồng, không cho tôi chút tự do nào.

Bây giờ, nữ công chức đến cơ quan đều vận váy. Thậm chí, nếu muốn được việc thì bộ đồ phải “ngắn và gợi cảm” một chút (tất nhiên vẫn trong phạm vi cho phép). Mặc đồ đẹp và ăn nói khéo léo không có ảnh hưởng gì đến đức hạnh của người vợ nên tôi cho đó là bình thường. Bố mẹ chồng tôi sáng nào cũng dậy sớm, ngồi dưới phòng khách. Tôi mặc đồ gì đi làm cũng phải qua bố mẹ kiểm duyệt. Mẹ chồng thì bài xích thời trang của tôi, nhất nhất yêu cầu tôi phải ăn vận đứng đắn. Bà còn bảo, sống cùng mái nhà thì con cái phải nghe lời bố mẹ. Tôi uất ức nhưng chẳng biết làm sao. Đành phải “bỏ váy vào túi”, mặc tạm bộ đồ nào đó đến cơ quan rồi lại dấm dúi thay ra.

Ngày tôi sinh con, tôi thích thuê ô sin nhưng mẹ chồng tôi lại muốn tự tay bà chăm sóc các cháu. Nhưng cách chăm cháu của bà khác hẳn với tôi. Khi con ốm, tôi thích mời bác sỹ đến nhà khám xét. Bà lại chỉ muốn dùng kinh nghiệm dân gian, chữa mẹo nên tìm cách cản trở, nói gần nói xa rằng tôi thừa tiền và đừng tưởng uống thuốc Tây là tốt, có khi hại nhiều hơn lợi…

Thế đấy, cứ những chuyện lặt vặt, nhỏ nhặt khiến cuộc sống vợ chồng của chúng tôi cứ loạn cả lên. Tôi cũng bứt rứt tinh thần, cứ nghĩ đến cảnh phải sống như thế này vài chục năm nữa mà khiếp vía. Đến bao giờ tôi mới được tự do?

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook