Khi tình yêu được đem lên bàn cân

00:00:00 - 30/11/-0001 - admin

Tình yêu xuất phát từ trái tim. Đó là những cung bậc cảm xúc, những rung động, xao xuyến của một con tim loạn nhịp. Nhưng có nhiều người lại đặt nó lên để cân đo, định lượng. Và chính sự so sánh ấy là nguyên nhân khiến không ít cặp tình nhân đổ vỡ.

Người cũ… người mới

Yêu Nam đã được 2 năm nhưng Lan luôn nhắc đến An- người yêu cũ của cô. Trước mặt Nam, cô không ngần ngại so sánh anh với An: An luôn làm cho Lan cái này, luôn làm cho cô cái kia. “Nếu là An, An sẽ không làm như vậy, mà…” những câu nói ấy khiến Nam mệt mỏi. Anh cảm thấy Lan đang yêu quá khứ, yêu An chứ không phải anh. Dù không muốn ghen với người cũ, nhưng chính Lan đã buộc Nam ám ảnh sự tồn tại của người đó.

Anh có lòng tự trọng của một người đàn ông. Anh thấy mình chỉ là người thay thế khi Lan lấy người yêu cũ làm chuẩn mực để đánh giá, buộc anh làm theo. Bản thân Lan, cô biết mình yêu Nam nhưng không thể thôi so sánh. Nó giống như một phản xạ không điều kiện đã ăn vào tiềm thức cô.

Tình yêu là thực tại chứ không phải là quá khứ. Cứ chăm chăm so sánh nguời cũ với người mới, lấy quá khứ làm thước đo cho cái đang hiện hữu thì tình yêu sẽ không thể tồn tại. Vì quá khứ sẽ trở thành nỗi ám ảnh, thậm chí mỗi lúc mỗi nơi trong tim họ luôn là hai hình bóng, và đến lúc nào đó, chính họ sẽ thấy nghi ngờ tình cảm hiện tại.

Anh ấy có hài hước như người yêu cũ của mình không?

Tâm đến với Thiện khi nghĩ cô đã dứt tình với Tiến – người yêu cũ của mình. Nhưng khi nắm tay anh, cô lại nghĩ đến sự ấm áp của Tiến. Những món quà bất ngờ của Thiện, cô đem so sánh với kỉ niệm trong quá khứ. Không bao giờ cô nói ra điều đó với Thiện. Cô nghĩ đó chỉ là những cảm xúc đơn thuần với người cô từng yêu, nhưng dần dần nó trở thành nỗi ám ảnh trong cô. Cô dằn vặt không biết mình yêu ai? Phải chăng cô đến với Thiện chỉ để quên người xưa? Tâm đau khổ nghĩ mình đang lừa dối anh, cô thấy mặc cảm tội lỗi khi đi bên anh. Và cứ thế, cô buồn bã và chủ động rời xa anh người yêu hiện tại.

Người yêu mình… người yêu bạn

Đến với nhau bằng những vồ vập, rạo rực của mối tình đầu. Nhưng Vân đã phải chia tay Dũng dù vẫn còn yêu anh. Cô biết làm sao khi chính miệng người con trai cô yêu nói “không thể chịu đựng thêm được nữa”. Cô đau khổ khi nghĩ với Dũng, yêu cô là sự chịu đựng. Vân không hề biết mỗi lần cô so sánh những món quà nhỏ anh tặng với chai nước hoa đắt tiền của đứa bạn cùng phòng, anh buồn và thất vọng biết bao nhiêu.

Dũng đã nghĩ tình yêu của anh thật bèo bọt so với những thứ xa xỉ ấy. Anh là sinh viên nghèo, anh thích sự ấm áp, thân quen ở những quán ven đường. Nhưng mỗi khi nghe Vân “nhắc khéo” bạn mình được người yêu dẫn đến những nhà hàng sang trọng với khuôn mặt rạng rỡ, anh thấy tổn thương. 

Đối với Vân, thật sự tình yêu là gì? Nó được đánh giá bằng những rung động, những phút giây hạnh phúc hay bằng vật chất. Và Dũng quyết định buông tay để cô đến với người hoàn hảo “như người yêu của bạn”

Giống như Vân, Ánh nghĩ tình yêu phải là sự cộng hưởng giữa tinh thần và vật chất. Yêu là phải để mình được hãnh diện, được bằng bạn bằng bè. Cô không thể chịu đựng khi đứa bạn có quà đắt tiền hơn cô, cô không được phép thua kém. Vĩnh hì hục mấy ngày gấp cho cô 1000 con hạc giấy ngày sinh nhật, và cô, đem tình cảm của anh so với bộ váy đắt tiền của bạn. Với cô, tình yêu phải “dùng được”, phải đem ra để phân định cao thấp với bạn bè. Kết quả đúng như cô mong muốn, anh chia tay để cô không phải “ xấu hổ” khi yêu anh.

Tình yêu lí tưởng

Không thể đặt ra một chuẩn mực cho tình yêu, bởi nó là sự tổng hòa giữa mộng ước với thực tại. Nếu cứ mải mê xây dựng một mô hình lí tưởng, sẽ chẳng bao giờ ta tìm được bến đỗ bình yên vì rất dễ rơi vào tình trạng “ vỡ mộng”. 

Giữa hình mẫu lí tưởng với con người thực tại có những khoảng cách rất lớn, mà nếu cứ chạy theo so sánh, ta sẽ rất dễ bị “hụt hẫng”. Và cứ như thế, tình yêu không thể tồn tại lâu bền.

Thật khó để đặt ra chuẩn mực cho tình yêu

Xinh đẹp, thông minh, lại là con nhà tri thức, Trang luôn ý thức được lợi thế của mình. Vì vậy, cô đặt ra những tiêu chuẩn buộc phải có ở người yêu. Cô tìm kiếm những ai “đáp ứng đầy đủ” điều đó. Nhưng cuộc tuyển chọn ấy luôn bất thành, cái chuẩn cô đặt ra quá tầm với của “người trần mắt thịt” chăng?

Đã có lúc con tim cô rung động, loạn nhịp nhưng nhìn những gì mình đặt ra, cô lại thở dài. Cô đi tìm một người yêu lí tưởng nhưng đến giờ vẫn lẻ bóng. 

Khác với Trang, Tú không tự mình đặt ra những tiêu chí để kiếm một người yêu “chuẩn” mà cô đã có hình mẫu sẵn. Đó là những con người hiện hữu và cô nghĩ chắc chắn cũng sẽ có người như thế dành cho cô. Cô thần tượng người tài hoa, cô thích thú với những anh chàng xuất hiện trên phim ảnh với đức hy sinh cao cả…

Nhưng “con người vĩ đại ấy”, cô không bao giờ tìm được. Cô cũng đã từng thử có người yêu, nhưng luôn thấy hụt hẫng bởi khi so sánh, anh người yêu này lại thiếu tố chất nào đó. Anh thiếu hụt, cũng có nghĩa tình yêu có lỗ hổng. 

Tình yêu là cảm xúc, là những gì mình cảm nhận được ở trái tim. Hài lòng với thực tại, biết thế nào là đủ, đó là điều quan trọng giúp tình yêu tồn tại. Cứ mãi đứng núi này trong núi nọ, cứ mãi so sánh, cân đo thì sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc. Như Lan trong câu chuyện kể trên cũng vậy, sự so sánh của cô chính là giọt nước tràn li phá vỡ hạnh phúc của thực tại. 

Cô trách ai khi chính mình đã dùng quá khứ để thẩm định tình yêu cô đang có? Còn Trang, bến đỗ hạnh phúc của cô với  “con người hoàn hảo” liệu có tồn tại? 

Ánh – đến bao giờ cô mới có lại 1000 con hạc giấy gấp bằng tấm lòng khi cô đánh đổi nó để có lọ nước hoa thủy tinh nhanh hết mà dễ vỡ…

So sánh là điều không nên có trong tình yêu. Tình yêu nặng bao nhiêu kg? Ta đâu thể biết. Yêu nhiều hơn hay ít hơn? Ta cũng không thể quyết định. Nhưng với bản thân ta luôn biết thế nào là đủ cho một tình yêu. Bởi trái tim có những đặc quyền của nó, và có những điều cũng chỉ nó mới cảm nhận, mới đưa ra được câu trả lời xác đáng.


loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook