Hồi sinh

00:00:00 - 30/11/-0001 - admin

Dung tỉnh dậy và thấy mình nằm trong bệnh viện. Cô vừa thoát chết trở về sau vụ tự tử không thành. Nhìn xung quanh, Dung chỉ thấy mẹ ngồi bên cô héo hắt…

Trở về từ cõi chết, chưa bao giờ Dung lại thấy mình lẽ ra phải sống tốt hơn như thế này. Nhìn mẹ cô khóc cạn nước mắt và già đi trông thấy dù chỉ mới chỉ có 2 ngày kể từ hôm cô làm điều dại dột đó, Dung thấy mình tội lỗi vô cùng. Cô đã quá sai lầm khi từ bỏ cuộc đời vì một gã đàn ông không xứng đáng.

Mọi người đã từng cảnh báo Dung khi cô yêu Hoàng, nhưng cô gặt phăng đi tất cả. Cô như con thiêu thân lao vào mà không cần biết hắn là người như thế nào. Trước khi yêu Dung, Hoàng đã từng làm cho hai cô gái mang bầu rồi dứt áo ra đi. Không phải Dung không biết chuyện đó, nhưng cô tìm đủ mọi lí do để bao biện cho điều ấy: “Khi yêu không tính toán gì, quyết định trao đi tất cả là ở hai cô gái. Giờ hết yêu hậu quả thế nào phải tự chịu chứ. Anh ấy cũng đã lo liệu để giải quyết rồi mà. Mình phải tha thứ chứ, đến kẻ đi tù vì giết người về cũng còn được tha thứ, huống hồ…”.

Chẳng hiểu Hoàng có bí quyết gì mà như bỏ bùa được những cô gái phải lòng anh ta. Có lẽ vẻ ngoài đẹptrai cộng với cái mồm ăn nói giỏi và sự từng trải, hiểu tâm lí con gái khiến Hoàng có được cái ma lực lớn đến vậy. Hai cô gái trước cũng vậy, mê Hoàng như điếu đổ để rồi cô nào cũng vác một cái bụng bầu to tướng. Sau những phút giây hưởng thụ, anh ta “đàng hoàng” chịu trách nhiệm bằng việc đưa cho họ tiền để “khắc phục hậu quả”.
 

Khi đến với Dung, Hoàng mang theo “nỗi khổ” của người đàn ông bị mang tiếng. “Em thấy đấy, yêu nhau là từ hai phía, họ cũng tự nguyện. Khi  không còn yêu nữa, anh cũng đâu trốn chạy như những người khác, anh vẫn có trách nhiệm. Vậy mà người ta còn nói anh này nọ. Lẽ nào anh cứ phải cưới người anh không còn yêu ư? Anh thực sự mang tiếng quá”.

Dung thấy những lời Hoàng nói có lí thật. Vì thế mà cô toàn tâm toàn ý yêu Hoàng. Mặc dù mẹ Dung ra sức khuyên ngăn, chỉ cho con thấy bản chất tồi tệ trong con người Hoàng nhưng Dung bỏ ngoài tai tất cả. Mẹ Dung khốn khổ, bất lực nhìn con gái mình lao vào tình yêu với kẻ lọc lõi, già đời như Hoàng.

Cũng giống như hai cô gái trước, Dung lại đi vào vết xe đổ, dâng hiến cho anh ta tất cả những gì quý giá nhất. Hoàng luôn nói với Dung về kế hoạch đám cưới và thậm chí là cả cuộc sống sau ngày lấy nhau nữa. Chính vì thế mà Dung hoàn toàn không lo ngại điều gì. Khi biết mình có bầu, Dung thấy mọi chuyện cũng không quá ghớm ghê lắm. Cô nghĩ mình và Hoàng sẽ cưới nên cũng không sao cả. Lúc báo cho Hoàng tin này, Dung nghĩ hẳn anh sẽ nhanh chóng thu xếp để đôi bên gia đình gặp gỡ, nói chuyện, tính toán cho đám cưới. Nào ngờ anh ta bình tĩnh nghe cô nói, sau đó mở tủ đưa cho cô một chiếc phong bì thật dày.
 

- Em giải quyết cái thai đi, anh không muốn có con và cưới xin gì lúc này cả.

Hắn ta ném tiền vào phía người Dung rồi khỏi nhà cô. Lần đầu tiên trong đời Dung hiểu thế nào là sự nhục nhã. Cô có cảm giác hắn coi cô như loại gái điếm, hư hỏng, dùng xong trả tiền. Nếu hắn cảm thấy ăn năn hối lỗi, mong cô bỏ đứa bé đi vì chưa thời điểm này chưa thích hợp, có lẽ Dung đã không rơi vào trạng thái tuyệt vọng như thế.

Dung ngồi thần người trong căn phòng với mớ tiền hỗn độn xung quanh. Lẽ nào cái gọi là tình yêu, thậm chí là giọt máu của anh ta cũng có thể định giá bằng những đồng tiền rẻ mạt này thôi sao? Cô hận hắn ít, nhưng hận bản thân mình nhiều hơn. Cô hận mình đã quá mù quáng, tìm mọi cách bao biện cho hắn ta để lao vào yêu như một người điên. Giờ đây cái giá mà cô phải trả là quá đắt nhưng xứng đáng.
 
Dung lấy một ít tiền trong số tiền Hoàng đưa đi mua một chai thuốc trừ rầy nâu. Đêm đó, cô uống cạn chai thuốc trong nỗi đau khổ tột cùng. Nhưng có lẽ cuộc đời muốn cô sống để sửa chữa sai lầm chứ không phải dùng cái chết để chấm dứt tất cả. Mẹ Dung đã phát hiện ra cô kịp thời và đưa đi cấp cứu.
 

2 ngày Dung nằm trong viện, Hoàng vẫn la cà quán bia gần nhà dù hắn biết điều đó. Nói cho cùng, nếu cô gái nào có thai với hắn đều tìm đến cái chết, thì có lẽ Dung không phải là người đầu tiên. Dung tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trong bệnh viện. Cô vừa thoát chết trở về sau khi tự tử không thành. Nhìn xung quanh, Dung chỉ thấy mẹ ngồi bên cô héo hắt. Còn gã đàn ông khiến cô ra nông nỗi này tuyệt nhiên mất hút.

Mẹ Dung mừng rơi nước mắt, khẽ nắm lấy tay con:

- Mọi chuyện qua rồi con ạ, đừng làm những điều dại dột thế vì một người không đáng. Đợi con tỉnh lại, mẹ con mình sẽ cùng về quê. Mẹ lẳng lặng đưa con vào đây nên không ai biết. Hãy bắt đầu lại cuộc sống con nhé, đừng làm mẹ mất hết niềm tin.

Nước mắt Dung trào ra theo từng lời mẹ nói. Cô ôm chặt lấy mẹ không nói được lời nào, nhưng nhịp tim cô đập mạnh và điều đó muốn nói rằng cô sẽ sống tốt hơn.

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook