Người khuyết tật có khó khăn trong chuyện ấy

12:55:11 - 02/03/2013 - admin

Trong cuộc sống, không phải ai cũng may mắn lấy phải người vợ hoặc chồng lành lặn. Có những người họ bât chấp mọi tai tiếng, sự phản đối của gia đình để đến với nhau. Đó là tình yêu chân thật của những đôi vợ  chồng khuyết tật.  Nhưng họ lại vấp phải sự khó khăn trong đời sống chăn gối.

Người khuyết tật có khó khăn trong chuyện ấy

Mang nỗi khổ mất cả hai tay do tai nạn lao động xảy ra cuối năm 2010, anh Thụy nhà ở quận Bình Thạnh cho biết, chuyện gần gũi vợ đã không còn được như xưa mặc dù nhu cầu vẫn còn.

“Mặc cảm là chủ yếu, bởi không còn tay, sự mạnh mẽ gần như không còn nữa. Tôi thấy mình như vô dụng, như chỉ biết hưởng thụ. Chuyện ấy giữa tôi với vợ vì thế cũng ít dần và không hề thoải mái”, anh Thụy nói.

Không chỉ “thưa dần” như trường hợp anh Cường, anh Thụy, Nguyễn Huy nhà ở Hóc Môn cho biết, anh với vợ gần như ly thân từ sau khi anh bị bỏng xăng.

“Tôi vẫn yêu thương vợ, nhưng mỗi lần chúng tôi bên nhau, nhìn thấy những vết co kéo da gần chỗ kín của tôi, vợ tôi khẽ thở dài rồi ôm tôi khóc. Mọi thèm muốn trong tôi cũng tan biến luôn. Dần dần tôi không còn đề nghị gần nhau nữa. Hạnh phúc cũng nhạt dần”, anh Huy tâm sự.

Người khuyết tật có khó khăn trong chuyện ấy

Không chỉ người bị tai nạn mất đi một phần thân thể, hạn chế trong quan hệ tình dục, những người di chứng sau cơn ốm, bệnh tim mạch, tiểu đường cũng cảm thấy mình yếu ớt hơn.

“Tôi nói tôi đã hoàn toàn bình phục, vợ tôi lại cứ e dè vì nghĩ rằng tôi đã thông tim sau nhồi máu cơ tim là không thể gắng sức”, bệnh nhân 38 tuổi nhà ở Trảng Bàng, Tây Ninh, nói.

Bên cạnh khuôn mẫu về tình yêu, người khuyết tật còn bị chi phối bởi một khuôn mẫu xã hội khác đó là: hôn nhân gắn liền với tình dục (và ngược lại), tình dục gắn liền với sinh con. Chính khuôn mẫu này đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc thực hiện quyền sinh sản và tình dục của nhóm người khuyết tật.

Hầu hết những người tham gia phỏng vấn trong nghiên cứu đều khẳng định họ không quan hệ tình dục trước hôn nhân, thế nên với những người không (hoặc chưa kết hôn), họ chấp nhận nói không với tình dục như một điều hiển nhiên và hầu hết không có nhu cầu tìm hiểu những thông tin liên quan đến đời sống gối chăn.

Mặc dù đã nhận được nhiều sự quan tâm của xã hội, thế nhưng người khuyết tật vẫn chưa thể tiếp cận được với những thông tin về sức khỏe sinh sản, tình dục phù hợp với dạng tật của mình. Hầu hết các kiến thức mà họ nhận được đều là những thông tin suy rộng ra cho mình từ trường hợp của những người bình thường khác.

Ngay cả ở những hội đặc thù (như Hội người mù Việt Nam – một hội khuyết tật khá mạnh) cũng không hề có những thông tin chuyên biệt dành riêng cho họ. Chẳng hạn, khi bị thiếu hụt về hình ảnh, người khiếm thị vẫn chưa nhận được thông tin làm thế nào để bù đắp sự khiếm khuyết ấy trong quan hệ tình dục với bạn tình.

Các kênh thông tin về sức khỏe sinh sản và tình dục mà người khuyết tật có thể nhận được chủ yếu qua đài, báo, tivi, đặc biệt là internet. Có rất ít người khuyết tật nhìn có thể tiếp cận với các tài liệu bằng chữ nổi về vấn đề nhạy cảm này và càng ít hơn nữa những người khiếm thính biết đến những tài liệu này bằng ngôn ngữ kí hiệu. Người khiếm thính cũng cho rằng thông tin trên các phương tiện truyền thông rất khó hiểu với họ bởi thông thường khi đọc các thông tin ấy, họ chỉ có thể hiểu 20 đến 30% nội dụng truyền tải.

Định hướng tình dục, sức khỏe sinh sản cho người khuyết tật, theo các chuyên gia, cần phải được thực hiện ngay tại trường nuôi dạy trẻ khuyết tật một cách cụ thể, từ tư thế hợp lý, đến những biện pháp quan hệ an toàn.

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook