Lấy vợ dân chơi

00:00:00 - 30/11/-0001 - admin

Trước đây, nhiều cô gái chưa muốn lấy chồng vì sợ câu “có chồng như gông đeo cổ”. Nhưng thời buổi này…

Đến mẹ chồng cũng phải choáng
Kim, vợ anh Quốc, 27 tuổi xinh đẹp như người mẫu, giọng nói ngọt như mía lùi, mặt tươi như hoa. Chị là con nhà khá giả, trông dáng điệu đài các của Kim, nhiều bậc “trưởng lão” cũng lo âu, không biết nàng dâu hoa hậu này có… biết làm dâu không.
Mẹ chồng chị là bà Phúc, bà tuy nhiều tuổi nhưng rất tâm lý, hiện đại và thương con cháu. Nhưng “thoáng” như bà mà chỉ một thời gian ngắn, bà đã thấy “choáng” về độ “chơi” của con dâu. 
Lấy chồng rồi, sau giờ làm, chị vẫn thường đi chơi, uống cà phê với bạn, dự hết tiệc sinh nhật này đến “lễ rửa người yêu” nọ. Chị cũng chẳng ngại mặc áo hai dây, váy ngắn cũn đi bar nhảy nhót cuối tuần.
Có hôm, cả nhà đang ăn cơm, có đầy đủ bố mẹ, ông bà nội của chồng, Kim nhận điện thoại của bạn bè và “tám” luôn đến hết bữa. “Ừ, tao đang ăn cơm. Con Hà về chơi à? Gì cơ, dẫn theo thằng bồ à? Trai Tây cơ à?”
Lấy vợ

Anh chán nản khi Kim quá ham vui (Ảnh minh họa)

“Lại cái thằng to to chứ gì? Hả? Thằng mới à? Đẹp trai không? Đi luôn bây giờ á?”
Anh Quốc khó chịu ra mặt nhưng chị vợ vẫn cười ha hả: “Cơm nước ở nhà ấy à, chuyện nhỏ! Tao đến ngay. Ra luôn chỗ đó nhé”. Nói rồi Kim ỏn ẻn quay sang bố mẹ chồng: “Con có việc gấp cần giải quyết, chúc cả nhà ăn ngon”.
Nói xong, chị “tót” đi luôn.
Ông bà nội của anh tỏ vẻ không bằng lòng, mẹ anh quay ra phân bua: “Dù sao nó cũng còn biết xin phép”…
Lúc đầu Quốc cũng chiều vợ, cố gắng không để vợ thấy hụt hẫng, gò bó khi lấy chồng như đã hứa trước khi kết hôn. Nhưng rồi, những cuộc cãi vã bắt đầu nổ ra mỗi lúc một nhiều. 
Kim có bầu bốn tháng mà vẫn… hở rốn đi nhảy nhót, dép cao gót, son phấn choe choét. Bà Phúc nhẹ nhàng nhắc khéo thì chị dỗi hờn: “Biết thế này con ứ lấy chồng”. 
Mẹ chồng nàng dâu lục đục vì bà không thể chấp nhận “con dâu gì mà vô trách nhiệm, ham chơi quá”. 
Nàng dâu thì ấm ức, căng thẳng, cho rằng mẹ chồng thời buổi này còn cổ hủ quá. 
Sống giữa hai làn đạn, anh Quốc thấy chán nản. Anh lười về nhà hơn. Cũng bắt chước, vợ đi chơi, mình cũng sẽ đi chơi. 
Phải đến khi anh chồng trẻ suýt nữa bị một bóng hồng hút mất thì Kim mới giật mình, nhìn lại quỹ thời gian dành cho gia đình, bớt đi những cuộc vui vô bổ để quan tâm hơn tới anh.

Chán ngán vợ ham chơi
Có nhiều người chồng đang dở khóc, dở cười, chán nản, thất vọng vì vợ ham vui. Hạnh lấy anh Lập năm 25 tuổi. Hạnh sinh ra trong một gia đình trung lưu lại được bố mẹ chiều. 
Lập bị chị hút hồn bởi vẻ sành điệu nhưng thông minh, máu lửa của mình. Biết vợ ham chơi, Lập nghĩ khi làm vợ, làm mẹ rồi chị sẽ thay đổi. 
Sau khi có con, Hạnh cũng bớt đi chơi, tụ họp bạn bè hơn trước. Nhưng từ lúc cu Bin, con trai đầu lòng đủ tuổi đi nhà trẻ cũng là lúc chị bắt đầu lao vào những cuộc chơi như thời còn con gái. 
Sau giờ làm việc, Hạnh không về nhà mà thường lang thang mua sắm, làm đẹp, tập gym, bù khú với bạn bè.  
Nghe lời mấy cô bạn rủ rê, Hạnh còn đầu tư tiền mua vợt ra sân tennis đến 8, 9 giờ tối mới về đến nhà. Chị phó mặc con cái, việc nhà cho ông bà nội, chồng và người giúp việc.
Ngay cả khi con ốm, Hạnh cũng chẳng bỏ một hôm làm đẹp để ở nhà với con. Cũng từ đó, ngôi nhà nhỏ có giàn hoa giấy trắng thiếu vắng hơi ấm bàn tay phụ nữ… Về nhà, chị cũng mải mê với máy tính, với những trang web dạy làm đẹp.
Lập nói, chị cũng ậm ừ cho xong còn anh thì không thể chấp nhận một người vợ ham vui mà quên mất bổn phận của người vợ, người mẹ trong gia đình.
 
Khi chị về đến nhà với hơi thở đầy mùi bia rượu thì đứa con đã ngủ, anh mắt nhắm mắt mở đợi vợ. Anh đã mất nhiều khách hàng của mình chỉ vì giờ họ hẹn gặp trùng với giờ anh đón con, đi chợ hay kèm con học… 
Anh không thể cảm thông với Hạnh bởi chị quá “nghiện” vui chơi,  ăn uống, karaoke và trở thành người chủ xị của mọi cuộc chơi.
 
Hạnh thích được mọi người xúm quanh, tán dương bằng những câu chuyện cả thanh lẫn tục. Chị thích được cánh đàn ông nhìn mình với vẻ thèm khát. 
 
Những lúc ấy, gia đình biến mất khỏi cuộc sống của chị. Chỉ còn lại những ánh mắt lấp lánh, những nụ cười đầy ẩn ý, những cái va chạm êm ái, những lời khen ngợi ngọt ngào dành cho chị… và chị cứ trôi đi với cảm giác sung sướng, hãnh diện…
Thấy con trai buồn rầu, con dâu lại đi suốt, một ngày, mẹ chồng ra thủ thỉ với Hạnh nhưng chị gắt ầm lên nói: “Mẹ biết gì chứ? Đây là chuyện của nhà con, mẹ để bọn con tự giải quyết!”.

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook