Khát khao được làm mẹ

11:32:24 - 05/03/2013 - admin

Trong cuộc sống, không phải ai cũng được may mắn tạo hóa ban cho thiên chức làm mẹ. Một số câu chuyện sau đây là những nỗi lòng của những người phụ nữ  khát khao được làm mẹ, dù chỉ một lần trong đời.

Điều ước tưởng bình thường nhưng quá xa vời….

Cưới nhau được ba tháng, tôi có tin vui. Cảm giác ấy mới tuyệt vời làm sao. Chúng tôi vui mừng báo tin cho hai bên họ hàng và bạn bè. Nhưng niềm vui ấy quá là ngắn ngủi khi mới chỉ mười ngày sau, tôi bị sảy thai. Nỗi buồn ấy quá lớn với đôi vợ chồng trẻ như chúng tôi. Anh ôm tôi khóc, những giọt nước mắt mặn đắng chảy dọc theo lối đi hành lang của bệnh viện. Lúc ấy, tôi tưởng như trời đất đã sụp đổ mất rồi.

Khát khao được làm mẹ

Hết mấy ngày nằm viện, tôi được về nhà và nỗi buồn cũng dần vơi đi theo thời gian. Rồi cũng theo thời gian, nỗi buồn khác lại vây đến khi đợi mãi vẫn không có tin vui. Tôi bắt đầu lo lắng hơn ai hết vì tôi hiểu cảm giác trống trải khi vắng đi tiếng cười trẻ con trong nhà. Chờ đợi rồi đợi chờ. Tôi chăm chỉ uống các thể loại thuốc với hy vọng tràn trề, bởi theo kinh nghiệm dân gian mẹ tôi vẫn nói, sảy thai rồi dễ có lại lắm. Nhưng sao dễ mà lại khó thế này.

Hơn hai năm trong đợi chờ, tôi tự thấy nên thả lỏng mình, thoải mái chắc sẽ dễ có hơn, nhưng chúng tôi vẫn không đạt được ý nguyện của mình. Sang năm thứ ba, tình cờ một lần tâm sự cùng chị bạn, tôi như mở cờ trong lòng vì có thêm những thông tin bổ ích cho con đường tìm con của mình. Chúng tôi quyết định đến bệnh viện uy tín khám dù xa xôi, tốn kém và vất vả đủ đường. Kết luận cuối cùng của bác sĩ bất ngờ ngoài sức tưởng tượng, chồng tôi bị tinh trùng yếu và ít. Tỉ lệ phần trăm gần như bằng không.

Biết được kết quả buồn như vậy nhưng tôi vẫn động viên chồng rằng tinh trùng cũng như sức khỏe con người, lúc yếu, lúc khỏe, mình cứ tẩm bổ những món ăn tốt chắc sẽ khá hơn. Bẵng một thời gian, tôi lại đưa chồng đi xét nghiệm. Mỗi lần như vậy, tôi đọc được trong mắt anh sự ngại ngùng với mọi người. Tôi hiểu ý và rất cố gắng làm thế nào để anh khỏi mất thể diện đàn ông. Ba lần xét nghiệm, kết quả vẫn không thay đổi.

Tôi đã khóc rất nhiều, khóc trong sự mong mỏi đến cháy lòng. Tôi cũng đã muốn chết đi bao nhiêu lần vì khát khao làm mẹ quá lớn lao trong tâm trí tôi. Tôi cũng hiểu cảm giác thèm muốn con trẻ ấy của chồng. Tôi nghĩ tại sao ông trời lại bất công, không thương xót cho vợ chồng mình như thế chứ? Một nghìn câu hỏi đặt ra nhưng không thể nào tôi trả lời cho mình được, có chăng là phép màu.

Trong khi tôi hết sức chăm chồng thì ông chồng khó ăn khó uống của tôi lại vì sở thích mà buông lỏng chế độ. Thời gian này, anh không may thất nghiệp một thời gian vì thay đổi cơ cấu nhân sự trong công ty. Tôi lại ôm vào mình một khó khăn mới. Tôi làm thay công việc của một ông chồng. Tôi chán chường, mệt mỏi với ý nghĩ rằng mình trẻ, xinh đẹp, công việc ổn định mà lại muộn đường con cái thế này… Có những ánh mắt thương hại đổ về phía tôi nhiều hơn.

Tôi chẳng bận tâm đến điều đó mà chỉ ước áo có một nhóc tỳ là con của tôi và chồng tôi. Điều ước tưởng chừng như rất đỗi bình thường ấy lại quá xa vời. Nhiều khi, mặc nhiên sự ích kỷ cá nhân len lỏi vào trong ý nghĩ, hay là chia tay nhau, biết đâu anh may mắn sẽ có con với một người phụ nữ khỏe mạnh khác? Còn tôi, chắc cũng dễ thỏa được mong ước làm mẹ. Tôi chỉ muốn được làm mẹ mà thôi… Như thế liệu có phải là giải pháp tốt không? Tôi có nên chăng?

 Xin trời ban cho chúng tôi một đứa con….

Hai vợ chồng lấy nhau được 5 năm, thời gian đã quá dài để cả hai không còn phải kế hoạch hay lo lắng chuyện con cái ảnh hưởng tới công việc, sự nghiệp. Mấy năm qua căn nhà vắng vẻ, thèm một tiếng cười trẻ thơ mà khó khăn quá. Ngày anh muốn có con thì tôi nói cần phải từ từ, có kế hoạch, giờ thì mong mỏi cũng mãi vô vọng…

Mẹ anh thúc giục, chúng tôi chỉ biết cười ngượng mà nói rằng: chúng con đang cố gắng. Nhưng đã cố gắng quá lâu rồi mà chưa có kết quả. Liệu tôi còn cố được đến bao giờ.

Bác sĩ nói, nguyên nhân chính là do tôi. Anh biết tôi buồn nên thương tôi nhiều lắm. Lúc nào anh cũng chăm bẵm tôi, mua thuốc cho tôi uống, tẩm bổ mọi thứ thức ăn cần thiết cho tôi để chúng tôi có kết quả. Nhưng trời không chiều lòng người. Dù anh cười đây nhưng lòng anh đau nhói, tôi hiểu cảm giác của người khát khao làm cha như thế nào. Vì tôi là phụ nữ, tôi cũng khát khao được làm mẹ vô cùng.

Mỗi lần bạn bè tới nhà chơi, tay dắt tay bế những đứa con chào bác ríu rít khiến tôi nghẹn trong lòng. Tôi sợ, nếu như mình không thể có con, liệu anh có bỏ tôi lấy người khác hay không. Tôi yêu anh, yêu gia đình này nhiều hơn tất cả. Chỉ cần có đứa con là cuộc sống viên mãn, tôi không còn gì phải than phiền.

Mỗi lần đi chơi, thấy những đứa trẻ nô đùa tinh nghịch, tôi ước gì mình được làm mẹ chúng. Tôi khao khát biết bao được một lần gọi tiếng con yêu.

Mỗi đêm tôi đều mơ mình có thai, cái thai cứ lớn dần trong bụng và còn đạp mạnh, khiến tôi giật mình. Cảm giác con tức tối, con nô đùa trong bụng thật dễ chịu, tôi nghe bạn bè kể lại. Thế nên, hình ảnh ấy vào cả trong giấc mơ của tôi. Nhưng rồi khi chạm vào con, tôi lại thấy con nằm im, tôi sợ hãi gào thét vì lo lắng con bị làm sao. Và khi tỉnh dậy, tôi nhận ra đó là giấc mơ, nước mắt lưng tròng.

Anh vẫn nằm im, không phải anh biết tôi mơ. Bao lâu nay anh vẫn lạnh lùng như thế. Có thể sức chịu đựng của anh đã hết rồi, anh cũng tuyệt vọng và chán nản như tôi lúc này. Anh có biết tôi cũng đau khổ nhường này không, ngày nào cũng phải mơ, cũng phải tưởng tượng, cũng lo lắng. Nhưng nếu không thể tiếp tục nữa, tôi phải từ bỏ thôi, giải thoát cho anh, để anh tìm một hạnh phúc mới. Tình yêu nhiều đó nhưng sẽ chẳng có hạnh phúc nếu chúng tôi không thể có con.

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook