Hạnh phúc của chàng tật nguyền với vợ hoa khôi

00:00:00 - 30/11/-0001 - admin

Nhìn vợ đang chơi với cô con gái Thu Trang bé bỏng, anh Tú cười vẻ mãn nguyện lắm.

Chạy trốn để được ở bên nhau

Đến thôn Bảo Lộc, xã Thanh Châu, thành phố Phủ Lý, hỏi tới “chàng trai da cam” Phạm Xuân Tú thì không ai là không biết. 

Nhắc tới anh, mấy cô bán hàng tận tình chỉ đường giúp chúng tôi còn không quên nói thêm, với giọng đầy khâm phục, tự hào: “Thằng Tú nó giỏi lắm đấy, chân tay không như người bình thường mà có chí lớn, bây giờ có cửa hàng to giữa phố, quản lí cả chục người thợ, anh ta còn yêu vợ, thương con lắm. Chả có nhẽ thế, mà ngày xưa nó đã từng dắt người yêu bỏ trốn, để buộc gia đình vợ phải chấp nhận cho tình yêu của hai đứa…”

Năm 1982, anh Tú cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui sướng của bố mẹ và 3 chị gái. Niềm vui mừng hạnh phúc chưa được bao lâu, thì mọi người lại phải đau xót chứng kiến sự lớn lên không lành lặn của Tú, khi mà đôi chân của anh ngày càng yếu đi, không thể đi lại như người bình thường được.

Lo lắng cho con, bố mẹ anh mới vội vàng vay mượn được ít tiền, đưa con đi thăm khám, chạy chữa khắp nơi. Nhưng, kết luận là anh bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam dioxin từ người bố của mình.

Ngày bé, thấy bạn bè đi học, mình cứ nằm nhà, anh cũng buồn và chán lắm, cứ xin bố mẹ cho đi học, nhưng không được. Thế là từ đó, một mình anh cùng với hai cây gậy thay cho chiếc nạng gỗ mà bố mẹ anh chưa có điều kiện mua, chập chững những bước đi đầu tiên.

Hạnh phúc của chàng tật nguyền với vợ hoa khôi
Ảnh cưới của vợ chồng anh Tú chị Thu

Được sự ủng hộ của bố mẹ và các chị gái, anh Tú ngày càng chăm chỉ tập luyện, để thực hiện ước mơ được đi học của mình. Nhưng cuối cùng, sự nghiệp học hành của anh Tú cũng chỉ dừng lại ở lớp 10, khi anh quyết định nghỉ học, và xin bố mẹ đi học nghề trên Hà Nội. 

Tự thấy mình có năng khiếu hội họa, thích viết và trang trí các kiểu chữ, nên anh theo học thiết kế tại một trung tâm ở Phùng Khoang, Hà Nội.

Hơn 2 năm lang thang học hỏi và đi làm thêm trên thủ đô, anh bắt đầu ôm chí “gây dựng cơ đồ”.

Trở về nhà, anh xin vào công ty in ở Hà Nam, tại đây anh đã quen được người vợ của anh hiện giờ, đó là chị Trần Lệ Thu. 4 năm làm việc ở công ty cũng là ngần ấy thời gian anh và Thu yêu nhau.

Cô công nhân xinh xắn, dịu dàng từng được mệnh danh là hoa khôi của tổ sản xuất ấy kém anh 7 tuổi lại cũng có cảm tình với anh ngay từ những ngày đầu tiên mới gặp. Bây giờ nhớ lại, chị Thu chỉ khẽ cười và nói:

“Mình thích anh ở cái tính thật thà, hóm hỉnh, nói chuyện cũng có duyên, và nhất là thấy được sự cố gắng, nỗ lực trong con người anh. Ngay từ lúc nhận lời yêu anh, biết chắc sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng mình vẫn quyết tâm theo anh tới cùng.”

Ngày ấy, khi có tình cảm với Thu, anh Tú cũng băn khoăn và suy nghĩ vô cùng, bởi anh tự ti về bản thân mình, không muốn lấy vợ để sau này lại có người khổ vì mình nữa.

Và nhất là, nhà Thu chỉ có mỗi một mình cô, bố lại mất sớm, nên việc để mẹ Thu đồng ý cho tình yêu của hai đứa là điều khá khó khăn. Anh Tú nhớ ngày đầu tiên anh về nhà Thu chơi:

“Chắc mẹ Thu cũng đã nghe đồn thổi về mối quan hệ của hai đứa từ trước, nên vừa thấy anh xuất hiện ở ngõ, mẹ cô ấy đã mặt nặng mày nhẹ, anh chào nhưng bà không trả lời lại. Anh chưa kịp ngồi ấm chỗ, mẹ đuổi thẳng thừng, thậm chí còn cầm tay, lôi mình ra ngoài cổng rồi đóng của”.

Bị mẹ người yêu kịch liệt phản đối, nên cũng có đôi lần anh Tú đã nói lời chia tay, để chị đỡ khổ. Bởi cấm đoán con không được, có nhiều lần mẹ còn đánh chị.

“Ngày bị mẹ cấm đoán, hai đứa vẫn thường trốn đi chơi với nhau, có khi là sau khi tan ca ở công ty, hoặc những lần mẹ không có ở nhà. Mỗi lần gặp nhau như thế, lại ngồi nói chuyện và lại khóc, không biết nên làm thế nào để mẹ có thể đồng ý cho tình yêu của hai đứa”.

Hạnh phúc của chàng tật nguyền với vợ hoa khôi
Vợ chồng anh Tú hạnh phúc bên con gái yêu

Cho đến một ngày, Tú thấy mẹ cầm đòn gánh đánh đập, chửi mắng Thu, anh vội khập khiễng chạy vào, vừa ôm vừa dùng thân hình bé nhỏ của mình đỡ đòn cho chị.

Anh nói: “Mẹ không được đánh vợ của con. Mẹ không cho phép nhưng chúng con cũng sẽ cưới…”.  
 
Hạnh phúc ngọt ngào

Anh Tú đưa Thu về thẳng nhà của mình và xin bố mẹ tổ chức đám cưới cho hai đứa. Bố mẹ Tú vui vẻ ủng hộ. 

“Hai đứa đã tính, sẽ vượt rào để buộc mẹ phải chấp nhận. Nhưng nói thế thôi, chứ cả tôi và Thu đều không muốn thực hiện kế hoạch đó, bởi hai đứa còn chưa hề có dự định gì cho tương lai, nếu có con, làm sao mà nuôi nổi…”, anh Tú kể lại.

Sau buổi nói chuyện với bố mẹ anh, mẹ Thu cũng đã đồng ý và hai nhà đã làm đám cưới trong hạnh phúc. 

Vừa chỉ vào tấm ảnh cưới, anh Tú vừa hớn hở khoe: “Ngày cưới tuy đơn giản, nhưng hạnh phúc và vui lắm. Mãi mới được danh chính ngôn thuận ở bên nhau”.

Được sự hỗ trợ của bố mẹ, anh Tú mua lại công ty in và đổi tên là Trung tâm in Xuân Tú, chuyên in ấn, thiết kế băng rôn, khẩu hiệu.

Nhìn chị Thu đang chơi với cô con gái Thu Trang bé bỏng, anh Tú cười vẻ mãn nguyện lắm. Vậy là sau bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu khó khăn cuối cùng tình yêu của hai người cũng có thể hạnh phúc bên nhau.

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook