Chuyện trẻ con

00:00:00 - 30/11/-0001 - admin

Anh vô tâm từ bé nên nhiều người có lẽ đã quen. Còn chị thì chưa…

Thứ Bảy anh được nghỉ thì lướt mạng, chơi điện tử đến hết ngày, không động tay chân bất cứ việc gì. Trưa vợ về sấp ngửa nấu nướng, ăn xong, dọn dẹp rồi mới lại vội vàng đến cơ quan.
 
Lúc có con còn khốn khổ hơn bội phần, vì chẳng có một sự trợ giúp, không nửa lời sẻ chia từ chồng. Làm như con là cái nợ do chính chị gây ra, nên phải gánh hậu quả và giải quyết một mình.
 
Chị làm tất, chẳng buồn ca thán sau những ngày rát cổ, bỏng họng hò hét, kêu gọi anh. Rồi chị thở dài, tự động viên mình, làm thêm một tí cũng chẳng chết ai và thầm đổ cho số mình hẩm hiu.
 
Rồi bà nội đến, chẳng giúp được gì ngoài việc nhắc đi nhắc lại cho chị biết mình là người mẹ tồi tệ, vụng về và vô dụng ra sao. Sau khi quay như chong chóng tất thảy mọi thứ thì chị phải nghe những bài ca được diễn đi diễn lại ấy, đầu chị muốn phát nổ.
 
Chuyện trẻ con
Anh vô tâm từ bé nên nhiều người có lẽ đã quen. Còn chị thì chưa… (Ảnh minh họa)
 
Không những thế, bà còn bênh con trai chằm chặp. Chị chỉ cần tỏ thái độ không vui việc anh đi chơi về muộn, bà cũng cáu lại chị. Chỉ khi nào mặt chị tươi như hoa đón anh sau tan sở về, cung phụng chồng như một ông hoàng thì bà mới thôi bực dọc… Có ai nhẫn nhịn mãi được không?
 
Thế rồi một lần chị to tiếng vì anh đi nhậu đến mười giờ mới dò dẫm về, gọi điện không nghe máy, cũng không một tin nhắn báo về. Bà cũng sửng cồ lên với con dâu, bảo rằng chị nói chồng khác gì chửi vào mặt bà. Đó cũng là cái cớ rất tuyệt vời và chính đáng để bà bỏ về quê “mặc mẹ chúng mày”.
 
Sau đó, bà giải thích với bà con lối xóm việc vì sao không thể tiếp tục trông cháu nội. Bà không chịu nổi con dâu hỗn láo, thiếu tôn trọng mẹ chồng, cứ nói chồng xơi xơi dù có mẹ chồng ở cùng nhà…  
Lại được nhiều người chưa hiểu rõ chuyện nhưng cứ thích“bơm vá” cho rằng thời nay quá nhiều “mẹ dâu”, nên mẹ anh càng tức tợn, và càng nghĩ mình đúng, cố làm căng ra cho con dâu sợ và biết điều hơn. 
Mẹ bắt anh phải chọn mẹ hoặc vợ. Anh ra đi vì không muốn mẹ bị tụt huyết áp thêm, giờ sức khỏe của mẹ quan trọng hơn cả.
 
Anh để mình chị loay hoay, ban ngày phải mang con đi gửi bác hàng xóm nghỉ hưu, còn việc nhà mọi khi chị vẫn tự làm, nên cũng chẳng hề gì, nhưng giờ đây trong lòng chị dâng lên nỗi thất vọng cùng cực.
 
Chị đã nhận lỗi mình nóng giận, mong anh quay về, thanh minh với anh rằng cũng chỉ vì anh mải chơi, nên chị mới cáu thế… 
Giờ đừng để những lỗi nhỏ làm ảnh hưởng đến gia đình lớn, đừng để sự việc đi quá xa không ai kiểm soát được, ân hận thì cũng chẳng cứu vãn được nữa. 
Nhưng anh nghe mẹ, cứ thích làm già, kêu bố mẹ chị phải đến có lời với người lớn nhà anh, việc đó thì chị không làm được. Già néo đứt dây, chị đành phải xa anh, gia đình ly tán, tất cả cùng buồn và đau khổ. 
 
Đến khi lòng đã nguôi ngoai, quen với cuộc sống không chồng thì anh bỗng xuống nước năn nỉ chị nghĩ lại. Anh nói nhẹ như bấc: “Giờ em bế con ngồi lên xe, anh sẽ chở cả nhà về qua quãng đường dài, cho trôi tuột hết mọi chuyện đi, mình làm lại từ đầu”.
 
Lòng đã lạnh nên chị chỉ còn biết cười nhạt: “Thế có thành chuyện trẻ con không anh, chuyện người lớn mang em đi bêu xấu khắp lượt dân làng, khiến bố mẹ em xấu hổ muốn chết thì biết giải quyết thế nào. Liệu mẹ anh có thể đi đến từng người để giải thích lại không?”
 
Anh không chịu tỉnh táo nghe bằng hai tai, sống với nhau ngần ấy năm mà anh không hề tin tưởng chị…
 
Giờ với chị, tất cả đã nhẹ lòng hẳn, vì chuyện trẻ con đã qua rồi.

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook