Lấy “vợ” cho chồng….?

18:10:46 - 31/05/2013 - admin

Không sinh được con, chị Trương Thị Xuyến giục chồng đi bước nữa. Những đứa con của chồng với người vợ hai được chị thương yêu như con đẻ.

 

Nhắc đến chị Xuyến, người dân thôn Hành Chính, xã Yên Lâm (Yên Định, Thanh Hóa) tấm tắc khen bởi sự nhân hậu. Lấy anh Trương Văn Lợi 4 năm mà không có con, vợ chồng đưa nhau đi khám mới biết chị không có khả năng sinh con. Nghe chồng động viên chạy chữa, nếu không đẻ được thì xin con nuôi hoặc nuôi con của anh trai, chị Xuyến kiên quyết: “Con nuôi không bằng con đẻ, huống hồ không phải tại anh. Anh phải lấy vợ thôi”. Người chồng không chịu, nhưng chị thuyết phục thêm: “Ôm con chồng còn hơn bồng con người. Con anh cũng như con đẻ của tôi”.

“Người ta bảo tôi là thần kinh thép. Đời thuở nhà ai đi lấy vợ cho chồng, để đêm chồng ôm vợ bé còn mình ôm con riêng của chồng. Đúng là không ghen không phải đàn bà, nhưng người ta làm lẽ cũng không sung sướng gì”, chị Xuyến giãi bày.

 

cuoi-vo1

Chị Xuyến và con gái út của chồng với vợ hai

Biết chị Xuyến tìm vợ cho chồng, làng trên xóm dưới ai cũng bảo chị gàn dở. Lúc đó, chị phải đấu tranh tâm lý, đến nỗi người gầy rộc chỉ còn 37 kg. “Bao nhiêu năm về làm vợ anh ấy, tôi chưa phải nghe một câu mắng chửi. Trước yêu nhau thế nào thì giờ vẫn như thế”, chị trải lòng. Có người biết chuyện, mách chị một cô góa chồng, còn trẻ đẹp ở làng bên. Nhưng cô ấy khăng khăng bắt anh Lợi phải bỏ vợ hoặc ở rể thì mới chịu lấy. Thương vợ, anh Lợi không chấp nhận, bảo chị thôi cứ ở thế này, lúc về già nhờ cậy con nuôi.

Nhưng khao khát được bồng con trẻ, chị Xuyến đánh liều hỏi thêm đám nữa. Lần này là cô gái hiền lành bị chồng phụ bạc, đã có đứa con gái nhỏ. Biết chị Trịnh Thị Lĩnh (người vợ hai bây giờ) đồng ý, chị Xuyến mừng lắm, lên trình bày với chính quyền xã. Qua tìm hiểu, cán bộ xã cảm thông hoàn cảnh gia đình nên đồng ý. Chị lại bàn với nhà chồng làm dăm mâm cơm, đón hai mẹ con cô ấy về.

Cuối năm 1989, cậu bé Trương Văn Luân ra đời. Bế thằng bé trên tay mà chị Xuyến trào nước mắt. Đến khi cai sữa, Luân được chị chăm bẵm từ cái ăn, cái mặc đến tắm rửa. Chị yêu thương nó còn hơn con mình dứt ruột đẻ ra.

Năm 1993, chị Xuyến xin đi học lớp sơ cấp y tá rồi về trạm xá Yên Lâm làm hộ lý. Công việc bận rộn, chị bàn với chồng và vợ hai đưa Luân ra ngoài trạm xá ở cùng để tiện chăm sóc. Cậu bé lúc đó đang học lớp 2, nghe mẹ nói thì háo hức xách quần áo, cặp sách đi theo.

Hai mẹ con ở căn phòng nhỏ trong trạm y tế. Vài năm sau, họ chuyển về ngôi nhà nhỏ mới xây ngay gần trạm xá. Anh Lợi cùng vợ hai và con gái vẫn ở trong làng chăm mấy sào ruộng. Luân lớn lên chủ yếu nhờ bàn tay nâng niu của người phụ nữ mà cậu vẫn trìu mến gọi “mẹ già”. Cậu bé đi về giữa hai ngôi nhà, hai bà mẹ. Đi học thì ở với mẹ Xuyến, cuối tuần lại về với “mẹ non” (mẹ đẻ) cách đó hơn một km.

H.H

loading...

Ý kiến bạn đọc

Bình luận qua Disqus Facebook